Liên kết Website Yên Bái

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tin tức cập nhật

    Ngày giỗ cụ Chánh Cung 17/2 Âm lịch năm 2022

    Gốc > Truyện đọc - Thơ nhà giáo >

    Bạn tôi

              Truyện ngắn của NÔNG THANH THẢO

     

    Tôi và Vy học cùng nhau từ hồi lớp một, nhà Vy ở xóm trong nhưng chúng tôi thường đi chung đường tới trường nên không biết tự bao giờ chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân. Chơi với nhau từ nhỏ nên tôi và Vy rất hiểu nhau. Tôi quý Vy không chỉ vì bạn ấy là một bạn gái ngoan ngoãn, học giỏi mà Vy còn là người thật thà, tốt bụng. Vy luôn là tấm gương cho tôi học tập và noi theo.

    Hoàn cảnh của gia đình Vy khá đặc biệt. Bố làm công nhân giao thông nhưng ốm đau triền miên. Mẹ Vy phải vất vả bươn trải để nuôi hai chị em Vy và lo tiền thuốc men cho bố.

    Trong lớp tôi không mấy ai biết hoàn cảnh của Vy, mà chỉ biết Vy là một học sinh gương mẫu, học giỏi được thầy yêu bạn mến.

    Khác với các bạn cùng trang lứa, Vy không có nhiều quần áo đẹp, cặp sách đẹp, Vy cũng không được bố mẹ đưa đi đón về kể cả những ngày mưa rét.

    Dạo này tôi thấy Vy hơi lạ, giờ ra chơi bạn thường gục đầu xuống bàn với dáng điệu mệt mỏi như người thiếu ngủ.

    Trên đường đi học về tôi lân la hỏi chuyện, Vy kể cho tôi biết, căn bệnh tim quái ác đang hành hạ bố bạn ấy, bác sỹ cho biết phải phẫu thuật ngay thì mới có hy vọng mang lại sự sống.

    Với hoàn cảnh éo le của bạn ấy thì lấy đâu ra hàng trăm triệu để lo chạy chữa cho bố. Nếu như bố bạn không được phẫu thuật kịp thời thì điều gì sẽ xảy ra... Là một người con ngoan và khá nhạy cảm, Vy làm sao có thể vui đùa cùng chúng tôi được. Tôi thương bạn vô cùng.

    Lúc đó đang là cuối học kì một năm lớp sáu, chúng tôi phải tập trung vào việc ôn tập để chuẩn bị cho các bài kiểm tra. Tháng mười ha,i đông đang giá. Thời tiết khắc nghiệt chẳng ảnh hưởng gì khi tôi ngồi trong phòng học có điều hòa ấm áp. Hơn mười giờ, hai mí mắt trĩu xuống, nhưng còn nhiều bài phải học thuộc, tôi mở cửa bước ra ngoài hóng gió để xua đi cơn buồn ngủ đang đến.

    Càng về khuya trời càng lạnh, gió rít lên từng cơn, cái lạnh thấu da thịt. Từ ban công nhìn xuống tôi thấy một bạn gái, dáng người bé nhỏ đang tiến lại gần đống rác bên cột đèn đường trước nhà tôi. Tôi thầm nghĩ: "Sao giờ này mà bố mẹ nào vẫn để con cái mình lang thang ở đây vậy? Khổ quá!"

    Tôi lặng yên nhìn một cách chăm chú cái dáng người bé nhỏ cắm cúi dùng que sắt (vật dụng dùng để móc rác của bạn ấy) lật tìm trong từng túi ni lon chứa rác của các nhà quẳng ra. Thỉnh thoảng cô bé bỏ vào bao tải một thứ gì đó vừa bới được. Nhưng hình như ít lắm. Thấy vậy tôi định chạy xuống bếp xách túi đựng đầy vỏ lon bia mà mỗi lần bố uống xong tôi đã gom lại cất trong góc bếp để mang ra cho cô bé kia. Tôi chưa kịp làm việc đó thì cô bé đã đứng dậy, ngẩng mặt lau bụi vương trên vai áo. Dưới ánh đèn cao áp, tôi bàng hoàng khi nhận ra cô bé đáng thương kia chính là Vy, bạn của tôi. Lòng tôi thắt lại, sợ bạn buồn tôi không lên tiếng, lặng lẽ nhìn cái bóng bé nhỏ của bạn tôi khuất dần trong bóng đêm giá rét. Mắt tôi nhòa dần đi, tôi thương Vy quá!

    Đêm ấy tôi không sao ngủ được. Mai tôi sẽ nói với cô giáo chủ nhiệm về hoàn cảnh khó khăn của Vy để nhờ cô và các bạn giúp đỡ. Tôi sẽ nói với bố mẹ tôi để bố mẹ tôi giúp đỡ bạn ...và còn rất nhiều việc cần làm khác nữa.

    Sáng hôm sau, chúng tôi vẫn gặp nhau ở lối rẽ quen thuộc để cùng nhau đi đến trường. Tôi chưa biết bắt đầu câu chuyện đêm qua như thế nào. Bỗng Vy nói:

    - Thảo ơi! Tối hôm qua tôi nhặt được chiếc túi.

    - Câu nhặt được khi nào? Của ai?

    - Trên đường sang nhà bà ngoại về tớ nhìn thấy có một chiếc túi nhỏ của ai đó bị rơi, nhưng vì trời tối nên tớ chưa biết trả cho ai và cũng chưa làm cách nào để trả lại cho chủ của nó được. Tớ vẫn cầm đây này.

    Vy lấy trong cặp sách ra một chiếc túi vải nhỏ đã cũ. Tôi và Vy cùng mở túi ra xem. Trời ơi nhiều tiền quá, toàn tiền năm trăm nghìn đồng. Có lẽ tới mấy chục triệu. Các sấp tiền mà chúng tôi chưa nhìn thấy bao giờ.

    Tôi bảo Vy, bây giờ biết của ai mà trả lại, hơn nữa lúc này nhà bạn đang rất cần tiền để chữa bệnh cho bố. Thôi cứ mang về đưa cho mẹ nếu sợ mẹ không tin là tiền nhặt được tớ sẽ đi cùng đến nhà để nói rõ chuyện này.

    Nói đến việc lo tiền chữa bệnh cho bố, tôi thấy Vy sững người và thoáng buồn trong giấy lát. Nhưng rất nhanh Vy bảo: Không đươc đâu, chắc là người đánh rơi đang rất buồn và lo lắng, biết đâu người ấy cũng vừa phải chạy vạy vay mượn mới được số tiền này để về lo liệu việc gì đó rất cần cho gia đình thì sao?

    Tôi thấy mặt nóng ran, vì xấu hổ do đã không hiểu bạn.

    Tôi bảo Vy. Bây giờ tôi với cậu hãy đến Công an phường để nhờ các chú công an giúp. Chắc chắn người bị mất túi sẽ đến đó để nhờ các chú ấy.

    Chúng tôi đi nhanh đến công an phường. Khi nghe chúng tôi trình bày, chú công an mừng quá ồ lên một tiếng rồi xoa đầu Vy: "Cháu thật tốt! Sáng sớm nay có một người phụ nữ đến nhờ các chú về việc này. Cô ấy đã đánh rơi chiếc túi khi vội vã trên đường tới bệnh viện. Con trai cô ấy bị mắc bệnh hiểm nghèo đang chờ mổ. Nhà cô ấy cũng rất hoàn cảnh. Cô ấy sẽ mừng lắm khi nhận được tin này!"

    Chú công an nhấc máy điện thoại gọi cho chủ nhân của chiếc túi, rồi quay sang hỏi chúng tôi:

    - Các cháu tên là gì? Con nhà ai, ở đâu? Để chú thông báo cho gia đình về việc làm tốt của các cháu.

    Tôi và Vy đồng thanh đáp:

    - Thưa chú chúng cháu đều là học sinh của Trường Trung học cơ sở Lê Hồng Phong ạ!

    Chúng tôi chào chú công an rồi vội vã đến trường, biết rằng tiếng trống vào lớp đã vang lên từ lâu, nhưng lòng tôi vẫn cảm thấy có một niềm vui đang dâng lên ngập tràn.

     

     

                                                                                                                                                                                                                                                                                            N.T.T

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Đức Thăng @ 10:55 03/03/2014
    Số lượt xem: 679
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    CHUNG TAY VÌ YÊU THƯƠNG - THCS NGUYỄN VĂN HUYÊN , HOÀI ĐỨC HÀ NỘI LÊN TRƯỜNG TH&THCS TUY LỘC

    Viết tiếp câu chuyện hòa bình Tốp múa lớp 9 trường TH&THCS Tuy Lộc

    Hào Khí Việt Nam- Học sinh lớp 4B trường TH&THCS Tuy Lộc thành phố Yên Bái- Nhảy shuffle dance

    Trường THCS, THPT Đoàn Thị Điểm lên thăm giúp đỡ vùng cao

    Múa Tiếng gió ầu ơ - TH&THCS Tuy Lộc - TP Yên Bái

    TRƯỜNG TH&THCS TUY LỘC THAM QUAN CÁC ĐỊA ĐIỂM LỊCH SỬ - BẢO TÀNG YÊN BÁI

    Yên Bái quê tôi

    Hoạt động vui khỏe chào mừng 20/10 trường TH&THCS Tuy Lộc

    Truyền thông Y tế học sinh trường TH&THCS Tuy Lộc - tp Yên Bái phòng chống sâu răng

    Một số hình ảnh về học sinh Trường TH&THCS Tuy Lộc thành phố Yên Bái sáng 4/9/2022

    Trường Tiểu Học & THCS Tuy Lộc TP Yên Bái Khoảnh Khắc đẹp chia tay chào Hè 2025

    Trường Tiểu Học & THCS Tuy Lộc TP Yên Bái Khoảnh Khắc đẹp chia tay chào Hè 2025